Thứ Hai, 8 tháng 8, 2016

Vì sao nghệ thuật hiện đại lại tồi tệ đến vậy


Vì sao nghệ thuật hiện đại lại tồi tệ đến vậy?
“Mona Lisa”, “Đức Mẹ khóc Chúa Jesus”, “Cô gái đeo hoa tai ngọc trai”… Trong vòng hai mươi thế kỷ, các nghệ sĩ đã làm xã hội phương Tây phong phú hơn bằng những tác phẩm đẹp đến kinh ngạc của họ. Từ Leonardo da VinciRembrandt, đếnBierstadt… các bậc thầy nối tiếp bậc thầy đã cho ra đời vô số những tác phẩm khơi gợi niềm cảm hứng cho lớp người đi sau chúng ta. Những tác phẩm ấy, chúng nâng cao và khiến chúng ta thêm sâu sắc trong nhận thức. Và các bậc thầy ấy đã tạo nên điều này bằng cách đòi hỏi chính bản thân phải đặt ra những chuẩn mực cao nhất cho sự hoàn thiện, dựa trên tác phẩm của mỗi thế hệ đi trước, để từ đó tiếp tục khao khát vươn tới những đỉnh cao hơn ở thế hệ của mình.
Nhưng từ thế kỷ 20, đã có một điều kỳ lạ xảy ra. Tính uyên thâm, sự truyền cảm và cái đẹp đã bị thay thế bởi cái mới, sự khác biệt và xấu xí. Ngày hôm nay, sự ngớ ngẩn, vô nghĩa và tởm lợm toàn diện lại được đưa lên như cái hay nhất của nghệ thuật.
Nếu như Michelangelo từng mất hàng trăm, hàng ngàn giờ để tạc bức tượng David của ông từ đá thì bảo tàng Nghệ thuật Los Angeles (LACMA) chỉ cho chúng ta xem đá – một tảng đá đúng nghĩa – nặng tới 340 tấn.

Tượng “David” của Michelangelo trong bảo tàng viện Hàn lâm Mỹ thuật Florence

“Khối lượng bay lên” (Levitated Mass) – 2012 của Michael Heiser – Một tảng đá nặng 340 tấn (Bảo tàng Nghệ thuật Los Angeles). Tạp chí Complex Magazine đã liệt tác phẩm này vào 1 trong 50 tác phẩm có tính biểu tượng cao nhất trong vòng 5 năm qua.
Chuẩn mực đã trượt sâu xuống như vậy đấy! Thế nhưng, việc này đã xảy ra như thế nào? Làm sao mà điều cốt lõi của nghệ thuật (tính Chân – Thiện – Mỹ) hướng tới sự hoàn hảo và xuất sắc của một ngàn năm lại chết rụi hết như vậy?
Nó không chết. Mà chính xác là nó đã bị gạt ra. Vào nửa cuối thế kỷ 19, một nhóm nghệ sĩ được gán cho cái tên “Các hoạ sĩ Ấn Tượng” đã nổi loạn chống lại Viện Hàn lâm Mỹ thuật Pháp, chống lại sự đòi hỏi phải tuân theo các chuẩn mực cổ điển của hoạ viện. Bất kể ý đồ của họ là gì, các hoạ sĩ thuộc trường phái mới này đã gieo rắc những hạt giống đầu tiên của chủ nghĩa thẩm mỹ tương đối với tư duy: “Cái đẹp là ở trong mắt người xem”.
Ngày nay ai cũng thích các hoạ sĩ Ấn tượng. Và cũng như hầu hết các cuộc cách mạng, thế hệ đầu tiên này (hay đại loại như thế) đã sản sinh ra các tác phẩm có giá trị đích thực. MonetRenoir,Degas… vẫn còn gìn giữ được những yếu tố của hình hoạ và cách thể hiện chính thống, nhưng với mỗi thế hệ mới ra đời, chuẩn mực lại suy thoái cho đến khi không còn chuẩn mực nào nữa. Tất cả những gì còn lại chỉ là sự biểu hiện cá nhân.

Biểu đồ sự suy thoái của chuẩn mực nghệ thuật. Theo biểu đồ này chuẩn mực nghệ thuật tụt xuống số 0 kể từ những năm 1970 khi nghệ thuật ý niệm, nghệ thuật trình diễn và nghệ thuật sắp đặt ra đời.
Sử gia nghệ thuật nổi danh Jacob Rosenberg từng viết rằng:“Chất lượng trong nghệ thuật “không đơn thuần là quan điểm cá nhân mà có thể được dõi theo một cách khách quan cao độ.”. Nhưng ngày nay ý tưởng cho một chuẩn mực tổng quát về chất lượng trong nghệ thuật, nếu không bị công khai chế giễu, thì cũng thường gặp phải sự phản biện mạnh mẽ.
“Vậy làm thế nào để đo lường được nghệ thuật một cách khách quan?” – Người ta hỏi tôi như thế. Để trả lời, tôi đơn giản chỉ cho họ thấy sự khác nhau giữa nghệ thuật được sinh ra bởi các chuẩn mực so với những gì được sản sinh bởi chủ nghĩa tương đối.
Loại thứ nhất cho chúng ta các tác phẩm như “Sự ra đời của thần Vệ Nữ” hay “Cái chết của lực sĩ giác đấu”.

“Sự ra đời của Thần Vệ Nữ” (The Birth of Venus) – 1486 của Sandro Botticelli – Tempera trên ván gỗ

“Cái chết của lực sĩ giác đấu” (Dying Gaul) – Bản sao La Mã cổ đại từ một bức tượng Hy Lạp cuối Thế Kỷ thứ 3 trước CN
Trong khi loại thứ hai cho chúng ta “Đức Mẹ Đồng Trinh Mary”được tạo bởi phân voi cùng các hình ảnh khiêu dâm, hay “Petra” – một bức tượng đoạt giải thưởng mô tả một nữ cảnh sát đang ngồi xổm tiểu tiện, được nhấn mạnh bởi một vũng nước tiểu bằng nhựa tổng hợp.

“Đức Mẹ Đồng Trinh Mary” (The Holy virgin Mary) – 1996 của Chris Ofili – Chất liệu hỗn hợp gồm sơn dầu, nhựa polyester, phân voi, và dán các hình ảnh bộ phận sinh dục nữ.

“Petra” (2010) của Marcel Walldorf – Tượng silicon và kim loại. Bức tượng đã đoạt giải ba, trị giá 1000 euro, của Kunstpreis für Nachwuchskünstler (giải thưởng cho các hoạ sĩ trẻ) của quỹ Leinemann năm 2011. Hội đồng chấm giải cho rằng bức tượng đã chỉ rõ “sự khác biệt giữa lĩnh vực công cộng và lĩnh vực riêng tư”. – wiki
Thiếu các chuẩn mực thẩm mỹ, chúng ta không có cách nào để thẩm định tính thẩm mỹ hay phế phẩm. Đây là một bài kiểm tra của tôi dành cho các sinh viên cao học, tất cả đều rất tài năng và được đào tạo tốt.
“Hãy phân tích bức hoạ sau đây của Jackson Pollock và giải thích vì sao nó đẹp.”
Chỉ sau khi họ cho tôi những câu trả lời rất hùng hồn như: Ấn tượng, Độc đáo… hay “Đó là sự cân bằng mang tính ngẫu nhiên một cách tuyệt đối”… thì tôi mới cho họ biết rằng bức hoạ ấy, thực ra chỉ là một mảnh chụp gần cái tạp dề dính màu mà tôi mặc khi vẽ. Nhưng tôi không chê trách họ. Ở địa vị họ, có lẽ tôi cũng sẽ làm như vậy… bởi gần như không thể phân biệt được tranh của Pollock với cái tạp dề vấy màu của tôi.

Đây là toàn bộ cái tạp dề của Robert. Khi ra đề bài cho sinh viên, ông crop đoạn phía trên lại thành 1 bức tranh.
“Vậy ai sẽ xác định phẩm chất?” – đó là một thách thức khác mà tôi gặp phải. Nếu thành thực về trí tuệ, tất cả chúng ta đều biết những tình huống nào sẽ được ghi nhận và phụ thuộc vào sự giám định chuyên nghiệp. Hãy lấy ví dụ với môn trượt băng nghệ thuật, nơi mà sự xuất sắc được đánh giá bởi các chuyên gia trong lĩnh vực này. Rõ ràng bạn sẽ lấy làm buồn cười trước một thí sinh ngã lăn trên sân rồi lại yêu cầu tiết mục của anh ta phải sánh ngang với một vận động viên tốt nhất.
Chẳng những chất lượng giảm sút, mà đề tài cũng đi từ sự thăng hoa tới rác rưởi. Ở nơi mà trước kia các nghệ sĩ từng dùng tài năng của mình để thể hiện những tác phẩm có giá trị, mang tính toàn vẹn từ lịch sử, văn chương, tôn giáo đến thần thoại… thì ngày nay, nhiều nghệ sĩ chỉ đơn thuần dùng nghệ thuật của họ như 1 thứ tuyên ngôn, không nằm ngoài mục đích gây sốc. Các nghệ sĩ trong quá khứ đôi khi cũng thể hiện tuyên ngôn, nhưng những giá trị xuất sắc về mặt thị giác trong các tác phẩm của họ không bao giờ phải trả giá.

Thế nhưng, lỗi không chỉ thuộc về các nghệ sĩ. Cái gọi là cộng đồng nghệ thuật cũng có lỗi giống như vậy. Đó là các giám đốc bảo tàng, chủ gallery hay các nhà phê bình nghệ thuật… Những người đã khuyến khích và tạo điều kiện tài trợ cho những thứ rác rưởi lên ngôi. Chính họ là người đã bênh vực thể loại tranh tường (grafitti) và gọi đó là thiên tài hay ủng hộ cho sự tục tĩu và coi đó là ý nghĩa. Thực chất, những đối tượng này mới chính là những ông vua cởi truồng của nghệ thuật, bởi lẽ còn ai khác bỏ ra 10 triệu dollars cho một hòn đá và nghĩ đó là nghệ thuật?
Vậy tại sao chúng ta lại là nạn nhân cho tất cả thứ thị hiếu tồi tệ đó?
Không, chúng ta không là nạn nhân! Bởi chúng ta có thể thay đổi.
Suy cho cùng, thì một gallery nghệ thuật cũng chỉ là một nơi kinh doanh như bất kỳ nơi kinh doanh nào khác. Nếu sản phẩm làm ra không thể bán được, nó sẽ không được làm ra nữa. Chúng ta có thể ủng hộ các tổ chức như The Art Renewal Center (Trung tâm làm mới nghệ thuật) với những hoạt động nhằm khôi phục các chuẩn mực khách quan của nghệ thuật. Bên cạnh đó, chúng ta cũng có thể ủng hộ việc giảng dạy bộ môn thưởng thức nghệ thuật cổ điển trong các trường học.
Hãy ủng hộ những thứ chúng ta biết là tốt và phớt lờ những gì không phải như thế.
Tiện thể nói luôn, cái nền trắng các bạn đang nhìn thấy sau lưng tôi không đơn thuần chỉ là một bảng trắng đâu nhé. Đó là một bức hoạ thuần trắng của một hoạ sĩ sáng giá có tên Robert Rauschenberg tại Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại San Francisco.
Tôi là Robert Florczak, làm việc cho Đại học Prager.


Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

Mời quý vị và các bạn xem chương trình Tinh Hoa Xưa (VTC1)



ranh Cát Động hợp tác với Đài truyền hình VTC sản xuất chương trình "TINH HOA XƯA" phát trên VTC1 vào lúc 20h50 các ngày : Thứ hai, thứ tư, thứ sáu hàng tuần và phát lại cùng giờ các ngày: Thứ ba, thứ năm, chủ nhật. Kính mời anh chị em và các bạn cùng xem và cổ vũ cho ê-kíp nhé  !

Ly nước chanh


Nó không có Mẹ, và Mẹ Nó vừa được thay thế bằng một người phụ nữ khác, Nó còn nhớ như in cái ngày người phụ nữ ấy bước chân vào nhà:
- Con à! Đây là người sẽ chăm sóc con thay Mẹ! con chào Dì nhé!
- Không ai có thể thay thế Mẹ con hết
Nó thét lên rồi chạy đi, để lại Ba với đôi mắt buồn vô tận và người phụ nữ nó phải gọi bằng Dì với vẻ mặt đầy lo lắng.
Cả buổi ấy, Nó đến chùa ngồi bên di ảnh của Mẹ, với Nó vị trí của Mẹ không ai thay thế được. Ba đã có người phụ nữ khác, yêu thương dành cho nó rồi cũng bị sẻ chia. Nó không thể dễ dàng chấp nhận.
Tối Nó về nhà, Ba và Dì ngồi đợi Nó bên mâm cơm .
- Con đi đâu giờ mới về? Ba lo quá!
- Ba có nhiều thứ đáng lo hơn con mà!
- Con phải hiểu là Ba rất yêu thương con và nuốn có người chăm sóc cho con, hôm nay Dì đã nấu rất nhiều món con thích, con ngồi xuống ăn đi!
- Con không cần!
Nó ngúng nguẩy bỏ lên phòng ôm gối khóc.
Ba và Dì cũng không thể nuốt nổi bữa cơm tối thịnh soạn:
- Tôi xin lỗi mình, con bé cần có thời gian để…
- Mình yên tâm, em sẽ cố gắng dành hết tình yêu thương của mình cho con Bé, rồi con bé sẽ nhận ra
Từ hôm đó gia đình chính thức có thêm một thành viên mới. Trong khi Dì tìm mọi cách để chìu theo ý Nó thì Nó coi Dì như một cái gai trong mắt. Bất cứ việc gì không hài lòng là Nó cáu gắt, nổi cơn thịnh nộ quăng hết đồ đạc. Nó cảm nhận sự cô độc trong lòng, mọi thứ đều không ý nghĩa. Nhưng Nó thấy có một điều lạ là dù Nó có làm bất cứ điều gì thì Dì vẫn vô cùng dịu dàng với Nó, rất cam chịu và không bao giờ hé răng than thở với Ba nửa lời. Lúc đầu Nó nghĩ Dì đóng kịch để lấy lòng Ba Nó, nhưng càng về sau Nó càng nhận ra rằng không phải. 
Hôm ấy Dì đi chợ về, vừa thấy Nó Dì đã mừng rỡ:
- Dì mua cho con cái áo này
- Con không thích, Dì không phải tốt với con như thế!
- Con đã gọi Dì là dì rồi sao?
- À…không! 
Người phụ nữ mừng rơi nước mắt khi nghe Nó gọi tiếng Dì, vì thường ngày Nó chẳng xưng hô lấy một câu.
- Dì không mong con sẽ coi Dì là Mẹ, nhưng dù con chỉ xem là Dì thôi thì Dì cũng hạnh phúc lắm. Dì hiểu cảm giác của con…
- Hiểu ư? Dì đã cướp Ba của con, chen vào cuộc sống của gia đình con, thời gian Ba dành cho con thì bây giờ đã phải dành bớt cho Dì…
Nói đến đó, Nó bỏ đi, Nó vừa trút được một cơn giận.
Nó đi lang thang ngoài đường và suy nghĩ thật nhiều, một cơn mưa to đùng dội xuống người Nó. Nó có cảm giác thật mát mẻ, cảm giác này khiến Nó dễ chịu hơn một chút, lòng Nó cũng dịu xuống. Bỗng nhiên Nó thấy chóng mặt quá… 
…..
Nó mở mắt ra, thấy mình đang nằm trong phòng, toàn thân nhức mỏi, đôi mắt đờ đẫn,“Ai đưa mình về nhà nhỉ”? Nó nhìn sang bên cạnh, Dì ngủ gục bên giường Nó, cạnh bàn là một ly nước chanh nóng hổi. Nó chợt nhớ ngày xưa mỗi lần Nó ốm, lúc nào cũng không thiếu ly chanh nóng Mẹ dành cho Nó. 
- Con đã tỉnh rồi ư? Ba bước vào phòng
- Con hư lắm, Con bỏ đi, Ba và Dì tìm con khắp nơi- Ba xoa đầu Nó- Con dầm mưa đến bất tỉnh, cũng may có người quen nhận ra gọi cho Ba đón con về. Dì đã thức trông con cả đêm đấy.
Có một điều gì đó đang diễn ra trong lòng Nó, Nó hiểu rằng chỉ có tình yêu thương mới khiến con người ta trở nên gần nhau hơn bất cứ điều gì. Nó đang cảm nhận được niềm hạnh phúc len lỏi trong lòng... 
Cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên cằn cỗi nếu không có tình yêu thương dành cho nhau. Bạn hãy mở lòng mình ra để đón nhận những yêu thương ấy, nhất là với người thân yêu trong gia đình mình nhé.

Hai đứa trẻ

Những cơn mưa bất chợt làm thành phố thêm ảm đạm. Góc ngã tư nơi con phố nhỏ vẫn có hai đứa trẻ ngồi co ro tránh mưa. Không biết hai đứa trẻ đã có mặt từ bao lâu ở nơi khu phố này, đó là hai anh em. Hằng ngày hai đứa lang thang đi đánh giày rồi lại về góc ngã tư trú ẩn. Hai đứa trẻ ngồi co ro, mặc cho những hạt mưa đang tát vào mặt, vòng tay của thằng lớn xiết chặt thằng bé vào lòng.
Tối hôm đó, đứa em bị sốt cao vì lạnh và đói lả, thằng anh không biết làm cách nào để sưởi ấm cho em, Nó cửi cái áo duy nhất của mình cho em, sau đó nó ôm thằng bé vào một con hẻm ít người qua lại.
- Em phải ở đây, không được đi đâu đấy! anh sẽ về ngay thôi.
Nó tất tả chạy đi, không một manh áo, cái rét như cắt vào da thịt.
Nó nhìn vào trong các quan ăn đang bốc khói, bụng nó sôi sục, nhưng trong người không có tiền, Nó vừa đi vừa suy nghĩ:
- Làm sao bây giờ. Hay….mình đi xin cái gì đó về cho em!
Rồi lại phân vân:
- Mình đi đánh giày, chứ đâu phải đi ăn xin, nhưng… em đang đói…
Nó mạnh dạn bước vào một quán ăn, mùi thức ăn bốc khói nghi ngút và thơm phức. Một số ánh mắt nhìn nó với vẻ khó chịu. Hình như nó đang làm mất đi sự ngon miệng của người khác.
Lão chủ quán to béo ra bảo:
- Này thằng nhóc, đi ra ngoài, ở đây không có chỗ cho kẻ ăn xin.
Nó bước ra ngoài, cảm thấy nhục nhã và xấu hổ. “Nghèo là cái tội ư?”
Nhưng nghĩ đến đứa em đang co ro trong cái lạnh vì đói, Nó lại mạnh dạn bước vào một cửa hàng thức ăn nhanh, ở đấy có rất nhiều cô cậu bằng tuổi nó, được ba mẹ dẫn đến ăn tối. Bước đến một bàn ăn dành cho gia đình, có 3 người, hai vợ chồng và một cô con gái. Cô ấy đang đút thức ăn cho đứa con nhỏ của mình, Nó ấp úng:
- Cô ơi…cô có thể cho con một ít tiền….
Người nữ ngẩng đầu lên nhìn nó với ánh mắt ấm áp và thương cảm, nó nói tiếp:
- Dạ! thưa cô, hằng ngày con đi đánh giày, nhưng do hai hôm nay mưa cả ngày, không có khách. Em con đang đói….
Nhìn cậu bé với gương mặt thành khẩn, người phụ nữ dịu dàng:
- Vậy em con đâu?
- Dạ, em con bị sốt, con lấy áo quấn cho em đỡ lạnh rồi chạy đi xin cơm cô ạ!
- Em bị sốt thế nào?
- Dạ…con cũng không biết!
Người phụ nữ xót xa quay sang bảo chồng:
- Anh trông con nhé! Em nghĩ mình có thể giúp gì đó cho Cậu bé!
Trước khi đi, người phụ nữ không quên cầm thêm chiếc áo ấm và 1 hộp thức ăn. Khi thấy em Nó, người phụ nữ hoảng hốt:
- Phải đưa em đi đến bệnh viện ngay, không thì nguy hiểm
Thì ra, người phụ nữ ấy là một Bác sĩ của bệnh viện quận. Sau khi đưa hai anh em Nó vào bệnh viện, cô đã nhờ y tá chăm sóc cho em nó, rồi tất tả chạy đi. Nó chỉ kịp nói một câu:
- Con cảm ơn cô!
*******
Sáng hôm sau:
- Anh ơi, sao em lại ở đây?
- Có một ân nhân đã giúp đỡ anh em mình, em mau khỏe, mình xin địa chỉ đến nhà cảm ơn cô ấy nhé!
Cuộc sống của chúng ta vẫn còn rất nhiều hoàn cảnh khó khăn, cần sự chung tay giúp đỡ sẻ chia từ mọi người. Chúng ta cùng nâng cao tinh thần “lá lành đùm lá rách”, cùng giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn quanh ta và đừng phân biệt đối xử với họ các bạn nhé!

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

Chúc Mừng Năm Mới 2016

Năm cũ đi qua, năm mới lại về, chúc anh chị em và các bạn :
Gia đạo thuận hòa, song thân đắc thọ
May đến rủi qua, đồng lòng vượt khó.
Một nụ cười cho lòng thêm ấm áp
Một ánh mắt cho hạnh phúc tràn đầy
Một lời nói cho trọn vẹn niềm tin
Một cái nắm tay cho yêu thương còn mãi
Một sự chờ đợi cho tình mãi bền lâu
Một chút hờn ghen cho yêu thương toả sáng
Một trái tim hồng cho tình yêu thuỷ chung!
Happy New Year !!!

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

Tại sao tranh Picasso luôn đắt giá ?

Dân trí Nhiều lần tranh của Picasso đã xác lập kỷ lục về giá trong thế giới hội họa. Hiện tại, tác phẩm của ông vẫn đang nắm giữ kỷ lục “bức tranh được trả giá cao nhất trong lịch sử đấu giá”, trị giá… gần 4.000 tỉ đồng. Tại sao tranh Picasso lại đắt giá như vậy?
 >> Xung quanh bức tranh của Picasso được cho là “xuất hiện ở Việt Nam”
 >> Tranh thất lạc của Picasso nằm phủ bụi trên tầng gác mái hơn 60 năm?


53-a6aa9
Danh họaPicasso
Bạn đọc hãy thử tưởng tượng cảm giác kinh hoàng của ông chủ casino tại Las Vegas - Steve Wynn - khi cách đây 9 năm, ông này vô tình… thúc cùi chỏ vào bức “Le Rêve” (Giấc mơ) của Picasso khiến vải tranh bị rách toạc. Điều đau khổ nhất cho Steve, lúc tai nạn này xảy ra lại đúng vào thời điểm ông này đang chuẩn bị đem bán bức tranh với giá 139 triệu đô.
Bức tranh nằm trong chùm tranh khắc họa chân dung gợi cảm của người tình trẻ của Picasso - nàng Marie-Thérèse Walter. Tranh vẽ năm 1932 khi hai người đang yêu nhau say đắm. Tranh của Picasso luôn nằm trong top những họa phẩm được nhiều người săn lùng nhất. Qua thời gian, các họa phẩm của Picasso liên tục phá vỡ các kỷ lục về giá từng được xác lập.
Bản thân bức “Le Rêve” cũng từng xác lập kỷ lục về mức giá trả cho một họa phẩm của Picasso. “Le Rêve” - gia tài trăm triệu đô - sụp đổ trong tích tắc vì một cú huých vô ý mang tính “hủy diệt” đối với tác phẩm mỹ thuật vốn rất mong manh. Ngay sau khi tin bức “Le Rêve” gặp nạn loan đi, bên mua liền dừng kế hoạch mua tranh.
54-7de9c
Năm 2013, sau khi các chuyên gia hội họa đã giúp sửa chữa lại bức tranh với một mức độ tinh vi, khiến người xem không thể phát hiện vết rách bằng mắt thường, bên mua mới tiếp tục xúc tiến quá trình mua tranh.
Lần này, vì một tai nạn góp phần gia tăng sự thú vị cho những câu chuyện bên lề xoay quanh bức tranh, giá bức “Le Rêve” liền đội lên 155 triệu đô. Nhìn chung, chuyện tại sao giá tranh lên cao cũng khá “ngẫu hứng”.
Những người không am hiểu hội họa và kinh doanh sẽ luôn cảm thấy điên rồ khi một họa phẩm có giá “trên trời” như vậy. Thậm chí, càng ngày những mức giá “trên trời” càng lên… cao tít hơn nữa đến mức “không tưởng”.
55-fc0c7
Nhưng hóa ra sự vô lý này lại hoàn toàn hợp lý bởi kinh doanh gì bây giờ cũng ẩn chứa nhiều rủi ro và nền kinh tế thế giới không phải đang ở giai đoạn hoàng kim thịnh vượng, vì vậy, thị trường buôn bán các tác phẩm hội họa càng trở nên sôi động.
Tranh quý không bao giờ bị “ế”. Mua tranh quý, muốn bán ra lúc nào cũng có rất nhiều người muốn mua. Một thương vụ chuyển giao tranh quý luôn lên tới hàng chục, hàng trăm triệu đô, không hề thua kém bất cứ thương vụ kinh doanh nào, mà rủi ro thì giảm đi đáng kể.
Những triệu phú, tỉ phú đến từ các nền kinh tế mới nổi giờ đây cũng tham gia vào lĩnh vực kinh doanh nghệ thuật, khiến giá tranh càng bị đẩy lên cao. Kinh doanh nghệ thuật giờ đây là một hạng mục thời thượng, đẳng cấp trong giới siêu giàu. Sở hữu một tác phẩm quý giá được nhiều người khao khát là “một mũi tên trúng nhiều đích”.
56-7d837
Trong giới nghệ thuật, những họa sĩ có tầm ảnh hưởng đối với đời sống văn hóa đại chúng trên quy mô quốc tế không nhiều. Những họa sĩ mà cái tên của họ được ngay cả những người không am hiểu về mỹ thuật cũng biết tới lại càng ít. Và Picasso là một họa sĩ hiếm có như thế. Đương nhiên, tác phẩm của ông sẽ luôn đắt giá nhất.
Các triệu phú, tỉ phú từ lâu đã thi nhau thể hiện đẳng cấp bằng siêu xe, du thuyền, biệt thự… Sưu tầm tác phẩm nghệ thuật “giá khủng” giờ là môn “thể thao mới” mang đầy tính cạnh tranh, lại còn đưa về lợi nhuận.
Trong vòng 25 năm qua, thị trường buôn bán tác phẩm mỹ thuật mở rộng không ngừng. Năm 1990, tổng giá trị các tác phẩm mỹ thuật rao bán trên thị trường vào khoảng 27,2 tỉ đô. Năm 2007, con số này đã lên 65,8 tỉ đô, đây được xem là giai đoạn hoàng kim của buôn bán tác phẩm hội họa. Về sau, giới sưu tầm cầm chừng hơn, ở năm 2012, con số này là 56 tỉ đô.
57-206d8
Tranh của Picasso luôn góp phần tạo nên những con số tỉ đô này. Sinh thời, Picasso thực hiện khoảng 50.000 tác phẩm, bao gồm gần 2.000 bức tranh, hơn 1.200 bức điêu khắc, gần 3.000 tác phẩm gốm, 12.000 bản vẽ, hàng nghìn bức tranh in từ những bản khắc… Mỗi tác phẩm của Picasso khi xuất hiện trên thị trường đều có giá triệu đô cho tới trăm triệu đô.
Ngày nay, khi sưu tầm hội họa không còn đơn thuần vì nghệ thuật; khi giới sưu tầm hội tụ nhiều triệu phú, tỉ phú giàu có nhất thế giới; việc một nhân vật mới nổi sở hữu một tác phẩm hội họa quý giá giống như người này đang sở hữu tấm vé hạng nhất để tự tin bước vào giới sưu tầm, vốn hội tụ nhiều nhân vật tầm cỡ của nền kinh tế thế giới.
Ngay trong giới sưu tầm cũng có sự phân cực rõ ràng, chỉ có một nhóm nhỏ những người siêu giàu theo túng thị trường hội họa, đẩy giá tranh của những họa sĩ tên tuổi lên mức “không tưởng”. Trong khi đó, những nhà sưu tầm vừa và nhỏ không bao giờ có thể tham gia vào cuộc đua giá xoay quanh những tác phẩm lớn.
Dưới đây là những bức tranh đắt giá nhất của Picasso, có những bức từng xác lập những kỷ lục về giá trong thị trường mỹ thuật:
58-3d830
Bức “Buste de femme/Femme à la résille” (Bầu ngực phụ nữ/Người phụ nữ đội lưới tóc - 1938) được bán ngày 11/5/2015, mức giá 67,4 triệu đô (gần 1.500 tỉ đồng).
59-7be96
Bức “Femme assise dans un jardin” (Người phụ nữ ngồi trong vườn - 1938) được bán ngày 10/11/1999, mức giá 49,5 triệu đô (tương đương 70,1 triệu đô ở thời điểm hiện tại, bằng 1.560 tỉ đồng).
60-28ddd
Bức “Femme aux Bras Croisés” (Người phụ nữ khoanh tay - 1902) được bán ngày 8/11/2000, mức giá 55 triệu đô (tương đương 75,3 triệu đô ở thời điểm hiện tại, bằng 1.673 tỉ đồng).
61-be0ab
Bức “Acrobate et jeune arlequin” (Nghệ sĩ xiếc nhào lộn và chú hề nhỏ - 1905) được bán ngày 28/11/1988, mức giá 38,5 triệu đô (tương đương 76,9 triệu đô ở thời điểm hiện tại, bằng 1.710 tỉ đồng).
62-dccdb
Bức “Au Lapin Agile” (Ở quán rượu Lapin Agile - 1904) được bán ngày 27/11/1989, mức giá 40,7 triệu đô (tương đương 77,4 triệu đô ở thời điểm hiện tại, bằng 1.720 tỉ đồng).
63-29ba8
Bức chân dung tự họa “Yo Picasso” (1901) được bán ngày 9/5/1989, mức giá 47,8 triệu đô (tương đương 91 triệu đô ở thời điểm hiện tại, bằng 2.022 tỉ đồng).
64-de6a8
Bức “Les Noces de Pierrette” (Hôn lễ của Pierrette - 1905) được bán ngày 30/11/1989, mức giá 49,3 triệu đô (tương đương 93,8 triệu đô ở thời điểm hiện tại, bằng 2.084 tỉ đồng).
65-580f4
Bức “Dora Maar au Chat” (Dora Maar và mèo - 1941) được bán ngày 3/5/2006, mức giá 95,2 triệu đô (bằng 2.115 tỉ đồng).
66-0311c
Bức “Nu au Plateau de Sculpteur” (Khỏa thân, lá xanh và bầu ngực - 1932) được bán ngày 4/5/2010, mức giá 106,5 triệu đô (tương đương 2.366 tỉ đồng). Tại thời điểm này, bức tranh xác lập kỷ lục về mức giá trả cho một tác phẩm hội họa được đem đấu giá.
67-de51a
Bức “Garçon à la Pipe” (Chàng trai và chiếc tẩu thuốc - 1905) được bán ngày 4/5/2004, mức giá 104,2 triệu đô (tương đương 130,1 triệu đô ở thời điểm hiện tại, bằng 2.890 tỉ đồng). Tác phẩm từng xác lập kỷ lục về mức giá trả cho một tác phẩm hội họa được đem đấu giá.
68-4392f
Bức “Le Rêve” (Giấc mơ - 1932) được bán ngày 26/3/2013, mức giá 155 triệu đô (tương đương 3.444 tỉ đồng). Tác phẩm từng xác lập kỷ lục về mức giá trả cho một tác phẩm hội họa của Picasso.
69-0c1c2
Bức “Les Femmes d'Alger” (Những người phụ nữ Alger - 1955) được bán ngày 11/5/2015, mức giá 179,4 triệu đô (tương đương 3.986 tỉ đồng). Tác phẩm hiện đang nắm giữ kỷ lục về mức giá trả cho một tác phẩm hội họa được đem đấu giá.

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

Tranh cát động : Con vẹt xanh

Một chàng trai trẻ là con trai duy nhất của một bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê thưa người. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà.
Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt… Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi đều đặn về cho bà…
Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn ngập hân hoan… Mẹ con lâu ngày gặp lại mừng mừng tủi tủi khôn xiết. Anh ôm lấy người mẹ dường như héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ: Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…! Lần này con về mang cho mẹ Con Vẹt Xanh mua đắt tiền lắm, con đã nuôi dạy nó lâu… Khi con đi xa nó sẽ ở nhà bầu bạn với mẹ cho đỡ cô quạnh và mẹ cũng thấy con bên cạnh hàng ngày
Ở nhà được vài ngày, chàng trai chia tay mẹ lên đường trở lại thành phố, lại lao vào làm ăn, phấn đấu. Mẹ già ở nhà một bóng. Con Vẹt Xanh bên cạnh bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng: Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm… Mẹ ơi, mẹ vất vả quá, nghỉ tay một chút đi mẹ… Mẹ ơi mẹ khỏe mạnh nhé…
Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn rất nhiều. Bà thương quý Con Vẹt Xanh vô cùng, tắm rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện hàng ngày như với con trai mình vậy.
Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đã qua đời. Hàng xóm đã làm đám cho bà và tìm cách báo cho anh biết. Hẫng hụt, đau khổ, chàng trai dứt bỏ mọi công việc, ngay lập tức lên tàu xe trở về… Căn nhà trống không, vẫn còn mùi hương khói. Anh nức nở thương xót mẹ và ân hận vô cùng đã không về chăm sóc và đưa được mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng
Mệt mỏi và suy sụp, anh ôm tấm ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào không biết. Anh mơ thấy mẹ hiền đang ngôi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt cho anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói: Con ơi, mẹ nhớ con lắm… Anh sung sướng muốn nhào vào ôm lấy mẹ!
Choàng tỉnh, không có ai xung quanh cả, nhưng tiếng nói : Con ơi, con có khỏe không… Mẹ nhớ con lắm… vẫn từ như rất gần đây đấy vọng đến… Anh đi nhẹ gần đến ban công sát vườn. Tiếng nói phát ra từ đó. Dưới ánh nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu qua kẽ lá. Anh nhận ra Con Vẹt Xanh đang đậu trên cành cây! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : Con ơi, con khỏe không? Mẹ nhớ con lắm… Con Vẹt đã gầy và tả tơi đi quá nhiều. Chàng trai ôm con Vẹt vào ngực mình nức nở: Mẹ ơi, con thương nhớ mẹ vô cùng.
Mẹ anh trước khi qua đời đã mở lồng thả Vẹt Xanh ra. Nhưng nó đã sống bầu bạn bên cạnh bà bao ngày, dường như thấu được tình cảm của Bà mà không bay đi, vẫn ở lại căn nhà nghèo trống trải này như đợi con trai trở về mà nhắn nhủ lời yêu thương của Bà với anh ấy…
(Anh chị em bấm xem clip bên dưới nhé)