Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Tập tành


Bé Ngọc Hân 13 tuổi đang đi học và lần đầu tiên làm mẫu tại khu du lịch Bình Qưới 2




NgocHan5.jpg

NgocHan3.jpg




NgocHan8.jpg

Và đây là chân dung cô mẫu khác




Tái nghiện

Hồi còn học mỹ thuật, nhớ lời thầy dặn đại ý : Là người họa sỹ thì chớ có phụ thuộc vào máy móc, thiết bị, vì những thứ đó nó giết chết cảm hứng sáng tạo và làm mình lười biếng. Thấy những thiết bị ghi hình là tôi cố ý lảng qua một bên ( mặc dù rất khoái) và lẩm nhẩm : "Máy ảnh là kẻ thù của hội họa ". Thế rồi tôi được anh bạn người Nga tặng cho cái máy ảnh hiệu Zenit chụp film đen trắng, body cũng khá hầm hố, với cái bao da dày dặn, bộ cơ cửa chập mỗi lần nhấn nút nghe như nơm úp cá...mạnh mẽ và male. Có máy rồi để sử dụng nó là cả vấn đề . Máy hồi đó đâu  tích hợp những tiến bộ kỹ thuật như bây giờ,  tất tật đều là vi tay, khẩu độ, tốc độ, độ nhạy film....vân vân & vân vân . Thế là đăng ký đi học Nhiếp ảnh căn bản 1, căn bản 2 ,3...Sẵn trớn học luôn khóa phòng tối với những chiêu thức : Thui, che, cắt cúp, phơi sáng , ghép hình ....khá thú vị. Nghề chơi cũng lắm công phu, nghèo như tôi thì đó thực sự là một vấn nạn. Học thì vậy song cũng không dám lạm dụng sợ cùn đi cảm giác của màu mè toe toét, cái hứng thú  vẩy cọ đập phá trên từng vuông toan .
Hồi ấy các cụ ở quê vào cái tuổi "hai năm mươi về già" trong nhà đã chuẩn bị sẵn cỗ áo quan gỗ tốt, chưa dùng tới thì đổ lúa gạo hay đồ đạc vào rồi đậy nắp để đấy, có khi được dùng như cái giường cái chõng, lên nước nhẵn bóng. Nếu cụ nào chưa có một bức truyền thần chân dung thì vẫn bị cái sự thấp thỏm vẫn ngày đêm đeo bám . Với quan niệm ăn chắc mặc bền , bức vẽ trắng đen bằng mực đen hạt cải  của Tàu trên loại giấy Canson của France chính hãng, Đông tây kết hợp mà gặp được tay thợ vẽ có tâm có tài thổi hồn vào bức truyền thần thì kể như trên bàn thờ các cụ sẽ luôn bên con cháu truyền đời. Chả như thời nay ba cái anh Digital mì ăn liền ảnh ra cái nào cái nấy sắc màu long lanh, ngự trên bàn thờ qua mấy mùa mây mù gió bấc các cụ đã trở lên nhợt nhạt, biến sắc, có khi hình ảnh cũng thăng hoa theo các cụ về nơi tiên cảnh.
Trở lại với cái Zenit, nó cũng có cơ hội thể hiện, hầu như ngày nào cũng có người đặt vẽ chân dung, nhận được yêu cầu, nó lại cùng tôi giáp mặt đối tác. Sau mấy tiếng "nơm úp cá" vang lên ấn tượng ở vùng quê yên ả, khách hàng có thể yên tâm, một vài tuần sau hình ảnh của họ sẽ được chuyển thể và lưu danh hậu thế. Vấn đề tài chính rất linh động, ai dư dả thì tiền tươi, ông bà nào kẹt cứ việc mang hình về đợt đến mùa vài thùng thóc mang tới là hình thức thanh toán cũng thường được chấp nhận.
Cuộc sống vận động theo quy luật lộn tùng phèo, sàng xê đảo qua đảo lại, sau vài lần dịch chuyển vào Nam ra Bắc với mớ cọ vẽ, tôi bôi trét lên đủ thứ phông nền với mục đích lấp đầy cái bao tử và huyễn hoặc rằng mình đang dấn thân trên con đường tìm tòi khám phá trường phái thể loại này nọ.
Hóa ra cái máy ảnh Zenit là một vật kềnh càng đối với một kẻ hay xê dịch như tôi, với một ít nuối tiếc tôi đem cái vật mà người bạn Nga tặng tôi năm nào tặng lại cho chú em đang tại ngũ trong một dịp nó về phép. Sau này chú em bảo đã làm mất  trong một lần chuyển đơn vị .
Vất vả trong nồi sup cơm áo gạo tiền, vợ con, thầy thợ, tôi quên mất những người bạn Liên Xô ngày xưa quên con Zenit với tiếng "choạch" rõ to mỗi lần nhấn nút, và quên luôn mớ kiến thức nhiếp ảnh cơ bản 1,2,3...
Rồi một ngày ( không nhớ rõ ngày nào) khi tham gia diễn đàn xem những tấm hình của các thành viên post lên, ngắm nghía những khoảng khắc người ta chụp được trong tích tắc, nó thật sống động và ý nghĩa. Vậy là tôi quyết định phá bỏ nguyên tắc : "máy ảnh là kẻ thù của hội họa" . Chợt ngộ ra mình là thằng bảo thủ.
Tham khảo ý kiến ông bạn già XicloV6, ra ngay shop Khánh Long tậu luôn một con Nikon D90.
Có lẽ tôi đã "tái nghiện" dù có hơi trễ.

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Tản mạn về nude

Mấy hôm nay các báo trong nước ( báo giấy & báo mạng) xôn xao với sự kiện người mẫu Ngọc Quyên chụp ảnh nude bảo vệ môi trường.Vấn đề tuy không mới, nhưng cứ mỗi lần xuất hiện y như rằng nude lại làm dậy sóng dư luận trên các phương tiện thông tin đại chúng, với những nhận định, phân tích, mổ xẻ  của đủ thành phần từ người trong giới đến kẻ ngoại đạo.
 Trong quá khứ văn hóa phương Đông nói chung, người Việt nói riêng do ảnh hưởng của Nho giáo phẩm chất người phụ nữ được đóng khung theo tiêu chuẩn " Tam tòng, tứ đức". Biểu hiện của một phụ nữ đàng hoàng là người dịu dàng, ăn mặc kín đáo, một chút hớ hênh lệch chuẩn sẽ bị đánh giá là lẳng lơ thiếu đứng đắn. Việc miêu tả : " Đôi gò bồng đảo sương còn ngậm..." cũng có thể bị quy vào loại dâm thư. Bức "Hái dừa" của dòng tranh dân gian Đông Hồ đã là quá táo bạo rồi. Một xã hội khép kín thu mình trong bờ tre ao cá  thỏa mãn với những tiêu chuẩn về "Chân Thiện Mỹ " từ hàng ngàn năm như thế, thay đổi góc nhìn không phải là công việc một sớm một chiều.
 Nude (khỏa thân) đơn lẻ hành vi này thường được  liên tưởng với sex, mà sex đối với người Á Đông lại là vấn đề hết sức tế nhị, ít khi được đề cập một cách thẳng thắn, rộng rãi, công khai. Trong khi đó các nước phương tây hiện nay quan niệm: sex cũng là một nhu cầu bình thường như nhu cầu ăn- uống - ngủ - nghỉ...ai cũng cần.
Môi trường sống & giáo dục, cũng là một yếu tố quan trọng hình thành nên nhận thức về nude. Chuyện đơn cử, tôi có hai đứa con : một gái, một trai từ khi chào đời chúng đã thấy những bức tranh treo trên tường ngoài những bức phong cảnh còn có những bức họa khỏa thân, lớn lên chút chúng cũng thỉnh thoảng vẫn thấy bố vẽ những bức tranh khỏa thân và chúng coi đó là chuyện bình thường. Rồi thằng bé nhà tôi tới tuổi đi trường Mầm non, trong một lần đến đón con, thấy cô giáo cứ nấn ná mãi, bà xã tôi nghĩ chắc có chuyện gì, hỏi tới thì cô giáo bảo khi tìm hiểu hoàn cảnh từng bé trong lớp, lúc hỏi con trai tôi : "Ba con làm gì ?" thằng bé trả lời "bố con làm vẽ " " Thế bố vẽ gì" " Bố vẽ cô gái ở truồng" Vì vậy mới có cái sự nấn ná và câu hỏi " Bé nói vậy có phải không chị?" câu trả lời là " Vâng bố cháu là họa sĩ".
Những sinh viên mỹ thuật, ai chẳng được dạy những tiết học về anatomy. Những bài ký họa người mẫu khỏa thân là bài học bắt buộc. Quan niệm về nude đối với giới họa sỹ thì đã rõ người mẫu khỏa thân cũng chỉ là đối tượng sáng tác như một bông hoa đẹp, như cây cầu bắc ngang sông thậm chí như... một đống cỏ khô trong tranh của ông Edouard Manet .
Hồi xưa khi dạy về vẽ cơ thể người, tôi nhớ đại khái thầy nói : "Trong tất cả tạo vật trong vũ trụ, những đường cong, nét lượn trên cơ thể phụ nữ là tạo vật đẹp nhất được tạo hóa sáng tạo ra"
Vấn đề ở chỗ chuyển tải trình bày tác phẩm ấy thành công thế nào lại thuộc về trình độ tay nghề và cái tâm  của người nghệ sỹ cộng với một công chúng biết cảm thụ nghệ thuật.
Goya một họa sỹ Tây Ban Nha cách đây 200 năm từng nói : 
"This is a work naked perfection of the Creator. The sense of sexual misconduct was naked on the nature of the frail crook. " 
 " Sự trần truồng là một tác phẩm tuyệt mỹ của tạo hóa, những ý thức tà dâm về sự trần truồng đó là bản chất của kẻ gian manh"
Ranh giới giữa nude và naked thật mong manh lắm thay !
Chính vì nền tảng nhận thức về nude không đồng nhất do những yếu tố môi trường, giáo dục và định kiến xã hội mà bộ môn Body art nói chung và chụp ảnh nude nói riêng ở VN sẽ còn là đề tài gây nhiều tranh cãi .
Xã hội Việt Nam kể từ khi mở cửa, hòa nhập với thế giới, ngoài  sự tăng trưởng của nền kinh tế thị trường, nước ta còn có dịp tiếp nhận nhiều loại hình văn hóa tinh thần mới lạ, không có trong truyền thống, thời gian chưa đủ để những yếu tố văn hóa tinh thần đó thích nghi, điều chỉnh và bén rễ trong điều kiện "thổ nhưỡng" mới. Cũng có thể đó là những thể nghiệm tiền đề trước khi được chấp nhận như một phần giá trị trong kho tàng  văn hóa dân tộc.

                                                                                             By Thế Nhân artist.

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

Tâm sự của một cô gái từng làm người mẫu ảnh nude

Sau một loạt những bài viết liên quan đến ảnh nude, với những luận bàn, nhận định của các nhiếp ảnh gia cũng như đánh giá, nhận xét của đông đảo bạn đọc, Dân Việt xin gửi đến những chia sẻ từ một người trong cuộc. Đó là tâm sự của một người mẫu nude trong tác phẩm của nghệ sĩ nhiếp ảnh Thái Phiên có tên U.K.

        Tác phẩm "Uẩn khúc" của nghệ sĩ nhiếp ảnh Thái Phiên

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

Tản mạn về bộ môn tạo hình


Trên con đường tiến hóa và phát triển cùng với việc phát minh ra những công cụ phục vụ cho công cuộc sinh tồn , ngôn ngữ con người cũng  dần hoàn thiện và phát triển theo  thời gian, ngày nay theo các nhà nghiên cứu, ngôn ngữ không phải đặc ân chỉ dành riêng cho loài người mà các giống loài khác cũng có hệ thống ngôn ngữ, tín hiệu riêng rất đa dạng và phong phú dùng cho việc trao đổi thông tin như  :

oil-painting



Góc quê
31'' x 49" Oil on canvas
 





Stress
49"x 31" Oil on canvas
  


Thái thế nhân tình
23" x 15 " Oil on canvas




Kinh Nhiêu Lộc
31.5" x 23.5" Oil on canvas
 


Đường ven đô
Oil on canvas




Chênh vênh
Oil on canvas